Thứ Tư, 25 tháng 5, 2011

Thất bại không bao giờ là điểm kết thúc

Ngày hôm nay, nó choàng khỏi cơn ngủ mê.

Và nó chợt nhớ lại câu chuyện hồi nhỏ rất thích.
Một lần nọ, khi hai người trợ lí của Thomas Edison chán nản nói: "Chúng tôi đã làm thí nghiệm đến 700 lần, thế mà vẫn chưa có câu trả lời. Chúng tôi đã THẤT BẠI". Edison trả lời: "Không đâu các bạn của tôi ơi, các bạn không thất bại vì chúng ta biết rõ vấn đề này hơn bất kì người nào trên thế gian. Chúng ta đang tiến rất gần việc tìm ra lời giải đáp bởi vì giờ đây ta đã biết được đến 700 cách mà ta không nên làm. Đừng gọi đó là lỗi lầm. Hãy gọi đó là 'sự rèn luyện'".
Là thế đấy.
Trong cuộc sống này, hầu hết mọi người đều nghĩ chọn được con đường dễ đi và có được cuộc sống dễ dàng mà không gặp phải trở ngại, khó khăn nào là điều tốt, đôi khi chính nó cũng có suy nghĩ như vậy. Bởi nào có ai muốn cuộc sống của mình khó khăn và gian nan chứ.
Nhưng nó cũng nhớ đến câu nói ưa thích rằng: "Sống là chiến đấu". Cuộc sống này không phải lúc nào cũng như mong muốn. Đừng bao giờ nghĩ khi ta hét lên "tôi muốn, tôi cần" thì cuộc sống sẽ tự nguyện mang cái "tôi muốn, tôi cần" ấy cho ta. Ta phải chiến đấu để có được thứ mình muốn. Và chiến đấu đôi khi bắt ta di chuyển dù rằng ta muốn dừng lại.
Mỗi lúc sự trắc trở, gian nan ùa tới, cuộc sống thường lôi ta tới những vùng cảm xúc tồi tệ, khiến ta suy nhược, bất lực và thấy mình thất bại. Nhưng nếu thẳng thắn nhìn nhận, ta sẽ thấy thất bại cũng có cái thú vị vì nó tặng ta cơ hội để đấu tranh và nhận ra mình đang sống chứ không chỉ tồn tại. Thất bại và chiến đấu là hai quá trình không thể thiếu để một người phát triển "đi lên". Giống như một con rắn không thể lớn lên nếu lớp da cũ của nó không được loại bỏ.
Chẳng có gì tốt hay xấu hoàn toàn. Cũng như không chỉ đèn xanh mới tốt, mọi người cần cả đèn đỏ để dừng lại, quan sát và đi tiếp!
Nó nhớ đã đọc đâu đó về "bát phong". Theo đó chỉ ra rằng, con người có khuynh hướng bị ảnh hưởng bởi tám ngọn gió:
Sự ca ngợi - Sự khiển trách
Danh tiếng - Sự phỉ báng
Lợi ích - Tổn thất
Niềm vui - Nỗi buồn
Người Trung Quốc xưa gọi là "bát phong" vì nó có khuynh hướng làm cho một người đi từ thái cực này sang thái cực khác và ngược lại. Khi bạn thành công, bạn sẽ được bốn ngọn gió: sự ca ngợi, danh tiếng, lợi ích và niềm vui thổi bạn tung bay. Còn khi thất bại thì cũng luôn có bốn ngọn gió là: sự khiển trách, sự phỉ báng, tổn thất và nỗi buồn đến và "quấy rầy" bạn.
Một khi chúng ta đã ước mơ, đã thực hiện, đã cố gắng và thất bại... thì hẳn đó sẽ là một mớ cảm xúc hỗn độn của sự tủi hờn, bất lực, xấu hổ, đau đớn, trống rỗng, mệt mỏi và tuyệt vọng. Chúng làm ta khủng hoảng và suy sụp tinh thần. Nhưng lúc đó ta cũng hiểu được vị đắng chát của "thất bại", ấy là: Đừng mong chờ tất cả bạn bè sẽ ở cạnh mình. Tất cả chỉ là lý thuyết trên một phương diện nào đó thôi. Bởi ai chẳng có những niềm riêng, những bận rộn và cuộc sống của mình.
Đôi khi ta cố bao biện cho điều đó, cố phủ định rằng không phải vậy, rằng sẽ luôn có ai đó yêu thương ở bên ta. Nhưng cũng nên nhìn thẳng vào thực tế. Những người bạn yêu thương có đủ sức ở lại khi cái họ thấy lúc đó chỉ là sự mệt mỏi, chán chường, không sức sống. Họ - những con người cũng có đủ lo toan "cơm, áo, gạo tiền" sẽ thấy bất lực, không thể làm gì cho ta và rồi lần lượt ra đi, để trốn chạy sự bất lực của họ.
Khi thất bại,
Đừng mong ước ta sẽ ung dung tự tại, vui vẻ như từng sống. Đó chỉ còn là giấc mơ.
Đừng mong có sự ủng hộ tinh thần của mọi người.
Đừng mong đợi có người đem tiền cho mượn để ta vượt qua khó khăn.
Thậm chí đừng mong thành viên nào trong gia đình hiểu ta!
Đừng mong ăn ngon, ngủ yên.
Đừng mong đợi là ta sẽ vẫn thích đi ra ngoài và gặp gỡ mọi người...
Nhưng suy cho cùng, ta suy sụp thế liệu có ích gì?
Sống trên đời ai dám nói mình chưa sai bao giờ. Ta nào phải người đầu tiên trên thế giới nếm trải điều ấy. Vậy thì có nên trách cứ bản thân không, có nên đổ lỗi cho mình vì điều đã xảy ra không? Tất cả những gì ta cần nhớ chỉ là: "Một quyết định đúng trong nhiều quyết định sai lầm để xoay chuyển mọi thứ!"
Khi bạn cảm thấy mình chẳng còn gì để cho
Và bạn chắc rằng bài hát đã kết thúc
Và dường như chẳng còn lý do gì để sống
Và màn đêm buông xuống
Bạn đến đâu để tìm ra sức mạnh mà bạn cần để tiếp tục cố gắng?
Bạn tìm đâu ra bàn tay sẽ lau khô những giọt lệ mà tim bạn đang rơi
Khi bạn bị đong đầy bằng nỗi buồn phiến và thất vọng
Hãy nghĩ đến điều tưởng chừng là kết thúc
Nghe lời thì thầm "Hãy chờ đến ngày mai"
Nỗi đau xé tim này chỉ là một chỗ cong trên đường.
Con đường vẫn nối tiếp sau chỗ cong...

- Victor Hugo"
Và tôi xin mượn lời của tiến sĩ Robert Schuller để kết thúc những suy nghĩ này:
Thất bại không có nghĩa... bạn là một kẻ thất bại
Điều đó chỉ có nghĩa là bạn chưa thành công mà thôi.
Thất bại không có nghĩa là bạn chẳng đạt được gì
Điều đó chỉ có nghĩa bạn đã học được điều gì đó.
Thất bại không có nghĩa bạn là một kẻ ngốc nghếch.
Điều đó chỉ có nghĩa bạn gan dạ, có nghị lực, bạn can đảm, hãy tự hào về bản thân mình.
Thất bại không có nghĩa là bạn chẳng bao giờ làm được điều đó.
Điều đó chỉ có nghĩa bạn mất thời gian lâu hơn.
Thất bại không có nghĩa là bạn đã kết thúc
Điều đó chỉ có nghĩa là bạn có một cơ hội để bắt đầu lại tất cả, cố gắng làm một điều gì đó mới mẻ.
Thất bại không có nghĩa là Chúa đã ruồng bỏ bạn
Điều đó chỉ có nghĩa là Ngài có một ý tưởng tuyệt vời hơn
.
Đúng thế đấy, thất bại chẳng bao giờ điểm kết thúc cả.

Học từ tình yêu

Ngày bé con vấp ngã, mẹ không bế con dậy mà bảo con quỳ gối xuống sàn rồi tự đứng lên. Mẹ hỏi 'lần sau có ngã nữa không, lỗi này bao nhiêu lần rồi?'. Con nhớ sau đó con ít ngã hơn nhưng lần nào ngã con cũng giấu mẹ.


Ngày ấy con thích bóng bay, truyện, thích ăn kem, quà vặt, con thích được chở đi chơi... mẹ bảo con phải học thật giỏi, con sẽ có tất cả khi lớn lên, tự mình có lấy chứ không xin xỏ ai. Và con vẫn giữ thói quen đó cho tới lớn, thích tự mua lấy những thứ mình muốn mà không xin ai.
Những ngày mong ngóng mẹ đi làm về nhưng mẹ không có thời gian quan tâm đến con, con cứ thui thủi một mình, đôi khi con khóc một mình. Còn ba rất kiệm lời, khi con sai quấy gì đó ba răn dạy nghiêm khắc nhưng ba chẳng bao giờ nói chuyện với con. Những thứ con học từ nhỏ đều ăn sâu vào tiềm thức. Khi lớn lên, con cảm thấy tình yêu sao xa cách quá, con không thể tìm thấy sự chắc chắn và gần gũi trong tình yêu. Con yêu và con trốn chạy, con tìm kiếm. Con không biết tạo dựng sự vững bền như thế nào, con ngoan ngoãn chờ đợi mà không biết đòi hỏi, khi nhận ra sự chờ đợi vô vọng, con lại loay hoay.
Con đã cố gắng rất nhiều để tìm một hơi ấm và sự đồng cảm nhưng con vô vọng. Con thấy mẹ cam chịu, nhẫn nhịn, ba yên lặng, thờ ơ... để cuộc sống bình yên. Con cảm thấy mọi thứ thật tẻ nhạt chứ chẳng thể gọi là "bình yên". Sao mà con sợ cuộc sống đến thế? Con không biết làm sao nhưng con chẳng thể hỏi mẹ vì cuộc sống và tình yêu của mẹ là vậy đó.
Trong con là đợt sóng ngầm, con dám làm tất cả để trải nghiệm những thứ khác với cuộc sống bình yên của gia đình mình và dĩ nhiên con vấp ngã. Con giấu giếm mẹ và con tự đứng lên. Con cũng không biết mình sẽ ngã bao nhiêu lần nữa. Từ tình yêu của mẹ, con biết con không được phép chạy về bên mẹ và tỏ ra yếu đuối.
Khi con bị bạn đánh hoặc bị người lớn mắng "vốn", ba mẹ chưa từng bênh con, không cần biết con đúng hay sai mà luôn hỏi con biết tội gì không, nếu con không nhận tội thì ăn đòn càng dữ. Ba mẹ muốn con phải biết cách cư xử để không tự chuốc lấy bất cứ sự chê bai hay than phiền từ người khác.
Những thứ ăn sâu vào máu thịt và tính cách con từ gia đình mình lại là thứ giúp con mạnh mẽ trong cuộc sống. Từ học tập đến công việc, con đều làm rất tốt nhưng sao con thèm được yêu thương đến thế. Con rất nhạy cảm và dễ xúc động. Con thường trốn chạy không lý do khi con cảm thấy không an toàn. Sau nhiều năm gặp lại, chẳng ai trách cứ con mà lại nói họ học được từ con sự mạnh mẽ. Làm sao họ hiểu được con yếu đuối nên mới trốn chạy?
Con cũng học được từ những người yêu thương mình nhiều thứ lắm, cả tốt và xấu. Con học được từ một người sự dịu dàng. Con yêu thích được đối xử dịu dàng và con cố gắng làm điều đó với tất cả mọi người. Con thích anh ấy nói cười vui vẻ với những người xung quanh. Con thích tính cách lạc quan của anh ấy. Vậy là con có thêm những tính ấy. Tốt quá nhỉ?
Và anh cũng hay dỗi hờn, cái tính mà con ghét nhất. Tính con vốn không dỗi hờn bao giờ, lúc nào cũng "nhe răng cười". Khi con không vui, con im lặng, đi đâu đó một mình, viết nhật ký và đọc sách. Cái tính tốt của con, ai cũng bảo hay và ca ngợi hết lời. Thế mà yêu anh rồi, con bị nhiễm thói dỗi hờn từ bao giờ, tự dưng lòng mình thấy tủi thân, khóc và chờ đợi được dỗ dành. Cái thứ này mẹ không dạy cho con nhưng vì con không có tính đó nên có lẽ con thiệt thòi nhiều mẹ ạ!
Trong tình yêu con không được chiều chuộng và quan tâm đúng mực. Nhưng cảm giác của sự giận hờn cũng khiến con ấm ức không ít. Khi giận mà chẳng ai quan tâm đến mình thì cảm giác khó chịu lắm! Như là con đang khó chịu với sự thờ ơ của gia đình dành cho con.
Thứ tiếp theo con học được từ tình yêu là sự ghen tuông. Con từng chẳng biết ghen, con không nghĩ mình có cái quyền đó. Khi con thấy có hơi hướm của người phụ nữ khác, con lẳng lặng ra đi. Con không giành giật và không muốn chuốc lấy những đau đớn. Con nghĩ nếu yêu thực sự, người ta sẽ biết con cần gì và không khiến con tổn thương. Cũng từ người ấy, con biết được trong tình yêu cần chút hờn ghen để biết đối phương yêu mình và cần mình.
Tuy nhiên, không phải thứ nào từ người yêu cũng tốt. Con rất sợ phải học quen tính ghen tuông thái quá đến khùng điên, gây thị phi và phá hoại đời nhau khi không chiếm đọat được tình yêu. Con sợ sự chà đạp nhân phẩm và những lời nói tổn thương tâm hồn nhau. Khi cơn giận bốc lên, mỗi người một câu, tình yêu trở thành địa ngục. Đây là những thứ con chưa bao giờ thấy trong gia đình mình.
Gia đình mình không có tình yêu thương chan chứa, những lời nói bóng bẩy, không có sự sẻ chia, bênh vực, có lúc con mệt mỏi trên đường đời và cảm thấy như mình mồ côi nhưng giây phút yếu lòng đó rồi sẽ qua đi. Thà có một gia đình bình dân vẫn hơn gia đình dùng lời bóng bẩy để yêu nhau nhưng không ngại làm đau lòng nhau khi tức giận.
Khi yêu một người, ít nhiều bị ảnh hưởng về tâm tính và cách cư xử mà không hay. Và nó lại ảnh hưởng đến những người đến sau. Sau một tình yêu địa ngục, nó biến người trong cuộc thành quỷ dữ, dễ bị tổn thương và sống thủ đoạn, thô lỗ hơn rất nhiều. Con nhận ra trong tình yêu, dù thân nhau đến mấy cũng nên cân nhắc những thói quen mà mình có hoặc vô tình có để cư xử với người mình yêu cho đúng mực.
Một phút nóng giận nói những điều không nên và để lại vết thương lòng cho người mình yêu dấu là không hay chút nào. Con vẫn khóc, lặng yên, viết và đọc sách khi con cảm thấy buồn và thất vọng, những thói quen hình thành trong con từ khi còn rất nhỏ. Con mong con sẽ giữ được mình không bị nhiễm những thói quen xấu, làm tổn thương người con yêu và truyền cho người ấy sự bình yên bằng tính cách dịu dàng mà con vốn có.

Thứ Ba, 24 tháng 5, 2011

Ý nghĩa các truyền thống trong đám cưới

Mỗi nền văn hóa đều có những phong tục truyền thống khác nhau, và các truyền thống trong đám cưới cũng không là ngoại lệ. Khi xã hội ngày càng có nhiều sự toàn cầu hóa (globalization) diễn ra ở mọi mặt, thì nhiều truyền thống đám cưới cũng du lịch từ nền văn hóa này đến nền văn hóa khác. Ngay cả ở Việt Nam, các đám cưới ngày nay có khá nhiều yếu tố du nhập từ các nền văn hóa phương Tây. WedinStyle quan sát thấy mặc dù các yếu tố đó được đón chào bởi các cô dâu chú rể và khách mời trẻ, nhưng đôi khi không được lòng các bậc phụ huynh hào hứng lắm :p, có lẽ phần nào cũng vì các bạn trẻ chưa giải thích rõ ý nghĩa của những yếu tố đó. WedinStyle sẽ chia sẻ với các bạn ý nghĩa của một số truyền thống đám cưới phương Tây phổ biến nhé!
  1. Tung bó hoa cô dâu và garter (hình như chưa có phiên dịch sang tiếng Việt): Vào cuối tiệc cưới, cô dâu tung bó hoa cầm tay của mình cho các khách mời nữ độc thân. Ai bắt được bó hoa này, người Mỹ tin rằng, sẽ là người kế tiếp sẽ kết hôn. Tương tự như vậy, các khách mời nam độc thân cũng thích thử vận may của mình bằng cách cố gắng bắt được chiếc garter mà chú rể gỡ ra từ chân cô dâu. Ở Việt Nam có lẽ các khách mời nam ít có cơ hội bắt garter vì việc cô dâu mặc garter ở chân (trên đầu gối) để chú rể gỡ ra có lẽ không được sự đồng tình của các bậc phụ huynh :)
  2. Quà cảm ơn tặng khách dự tiệc: tất nhiên là để thay lời cảm ơn của gia đình hai bên vì sự có mặt của khách mời trong ngày trọng đại của cả hai gia đình. Nhưng tặng gì? Ở Ý, Pháp, Hy Lạp... thường phổ biến các hạt hạnh bọc đường (sugar-coated almonds) vì vị ngọt của đường và vị đắng của hạt hạnh tượng trưng cho cuộc sống hôn nhân: có ngọt và có đắng. Ở Mỹ thì mỗi đôi cô dâu chú rể có thể chọn một trong hàng trăm ý tưởng khác nhau để tặng khách, tùy theo sở thích của riêng họ hay địa điểm đặc biệt của đám cưới: nến hình hạt đậu Hà Lan (peas in a pod, tượng trưng sự gắn bó của 2 người thành một), cặp lọ muối và tiêu (luôn luôn đi liền với nhau), mật ong (tượng trưng cho sự ngọt ngào của hạnh phúc), hay quạt giấy in tên cô dâu chú rể, hay đơn giản hơn là những phần kẹo sô cô la đựng trong hộp xinh xắn, những chiếc bánh cookies hình ngộ nghĩnh dễ thương...
    Quà cảm ơn bằng bánh nướng hình cô dâu chú rể
  3. Voan cô dâu: Từ những ngày xa xưa, voan che mặt cô dâu đã trải qua các thay đổi về ý nghĩa: ban đầu chiếc voan phủ kín mặt (bằng vải lụa giống như trong những phim Trung Quốc cổ, hay là tóc tết phủ kín mặt như ở một số nền văn hóa châu Phi xưa...) để thể hiện sự khiêm tốn của cô dâu không muốn nhiều người nhìn thấy mình ngoại trừ người chồng; rồi sau khi Jacob, trong một truyền thoại cổ  bị lừa cưới Leah- em gái của người yêu anh- Rachel mà không hề biết vì chiếc voan phủ kín mặt cô dâu, chiếc voan bắt đầu được làm từ những loại vải mỏng hơn để chú rể có thể nhận ra cô dâu khi đứng gần. Sau này chiếc voan lại tạo nên yếu tố lãng mạn khi cô dâu chú rể được lần đầu nhìn nhau thật gần là giây phút làm lễ cưới, khi chú rể được phép kéo tấm voan ra và hôn người vợ mới cưới của mình. Ngày nay thì chiếc voan hoàn toàn mang vai trò thời trang là chính, và thậm chí nhiều cô dâu hiện đại cũng chọn cho mình những loại voan hiện đại hơn, chứ không bị bó buộc vào chiếc voan dài truyền thống nữa.
    Chiếc voan hiện đại thiết kế đồng bộ với váy cưới
  4. Cô dâu mang trên người một món đồ mới (thật ra thì nhiều chứ không phải chỉ một :), một món đồ cũ (có thể là một món đồ trang sức thừa kế từ gia đình), một món đồ đi mượn (một đôi bông tai hay chiếc voan, vương miệng, găng tay...), và một món đồ màu xanh (có thể là đồ trang sức, hay chiếc garter...): là truyền thống mà nhiều cô dâu Anh và Mỹ vẫn theo, đương nhiên là với những sự hiện đại hóa mang tính cá nhân của mỗi cô người. Người Anh tin rằng món đồ mới tượng trưng cho hi vọng về hạnh phúc của hôn nhân, món đồ cũ tượng trưng cho sự tiếp tục của sự sống (sinh con), món đồ đi mượn tượng trưng cho sự chia sẻ hạnh phúc, và món đồ màu xanh tượng trưng cho sự trong sáng và vĩnh cửu của tình yêu...
Hi vọng những thông tin này sẽ có ích với các bạn trẻ đang chuẩn bị đám cưới! Các bạn có câu hỏi gì, đừng ngần ngại đến WedinStyle để được tư vấn nhé!

Những thực phẩm 'đánh cắp' giấc ngủ

Hãy tránh xa những thực phẩm này vài giờ trước khi đi ngủ nhé.

1. Cà phê
Cà phê được coi là “thủ phạm” chính khiến chúng mình mất ngủ đấy. Ngoài ra, một số loại khác có chứa caffeine như sô cô la, coca, hoặc cà phê không cafein cũng gây cản trở cho giấc ngủ ngon của bạn. Vì thế, trước giờ đi ngủ không nên uống những loại thức uống trên nhé.
2. Pho mát và Socola sữa
Theo các chuyên gia dinh dưỡng, pho mát và socola sữa có chứa một lượng lớn tyrosine, tyrosine là tác nhân khiến cơ thể sản xuất ra dopamine (chất kích thích) dẫn truyền đến thần kinh não, làm cho não hoạt động “tỉnh táo” hơn, khiến bạn trở nên thao thức và khó ngủ.
3. Thực phẩm cay
Bữa tối nếu ăn quá nhiều thực phẩm có vị cay sẽ không tốt cho giấc ngủ của bạn. Ngoài ra, các món cay còn gây ra chứng ợ nóng, gây cảm giác khó chịu cho cơ thể. Vì vậy, nên ăn bữa tối ít nhất là 4 tiếng trước khi đi ngủ.
4. Rượu
Nhiều người sử dụng rượu như một thứ thuốc “an thần”, nhưng thực tế nó lại khiến bạn có một giấc ngủ không thoải mái. Bởi khi uống rượu, nó sẽ khiến bạn khó có thể có được một giấc ngủ sâu, và cảm thấy mệt mỏi váo sáng hôm sau.
5. Trà nhân sâm
Trà thảo dược vốn rất tốt cho giấc ngủ nhưng riêng với trà nhân sâm thì ngược lại. Uống trà nhân sâm trước khi đi ngủ có thể khiến bạn bị mất ngủ và tăng huyết áp. Do vậy, không nên uống trà nhân sâm trước khi đi ngủ ít nhất vài giờ.

Em, có bao giờ em nghĩ đến tôi

... dù chỉ trong giây phút ngắn ngủi.


Chuyện đã xảy ra lâu rồi, nhưng hôm nay tôi lại nghĩ về nó, cứ như câu chuyện hôm qua. Em không đẹp, không hấp dẫn, nhưng tôi lại là thằng con trai còn sót lại của bộ lạc “thích cái xấu của người khác”...
Hôm ấy, tôi và em cùng phục vụ tiệc cưới ngay trung tâm Q1, lúc đó tôi cảm thấy rất mệt vì phải bưng mấy khay chén lên sảnh cùng một lúc để chuẩn bị bàn ăn.
Tôi thật không thể tin vào mắt mình, trong khi tâm trạng đang thẫn thờ vì mệt, bỗng nhiên... một cô gái, là em khiến tôi phải nhìn say đắm dù đang rất mệt. Tôi cũng không hiểu sao giữa một rừng con gái như thế, ánh mắt tôi đã dừng lại nơi em, điều mà chính tôi cũng không tưởng tượng nổi. Em, một cô bé “bốn mắt”, điều mà tôi vốn chúa ghét. Đã thế, cái mặt lúc nào cũng chìm trong hạnh phúc (làm người ta ghen tỵ biết không). Nhưng tại sao tôi lại thích em nhỉ?Có lẽ ria mép của em làm tôi thích đó chăng? Bây giờ tôi ngờ ngợ ra một điều “ghét của nào trời trao của ấy”.
Tiệc xong, ai cũng mệt, chỉ muốn về nhà rồi ngả người ngủ một giấc thật say mà thôi, nhưng tôi không mệt vì hôm đó chính em, em đã làm nỗi mệt mỏi trong tôi tan biến. Tôi muốn làm nữa, làm hoài luôn, để tôi được nhìn em thêm chút xíu. Tôi ước em cười với tôi một cái để đền đáp cho những lần tôi nhìn trộm em. Tôi muốn hét lên trong cơn điên dại của mình “tôi thích em” mặc dù tôi chẳng biết em là ai, em đã có người yêu chưa nữa?
Thời gian muộn dần, cũng là lúc tôi biết mình sẽ không được gặp em thêm lần nữa. Nghĩ vậy, tôi quyết định sẽ "vứt" hết, vứt cả lòng tự trọng bấy lâu nay của mình, bởi tôi nghĩ mất cả mạng sống của tôi nhưng đổi lại là em thì tôi sẵn sàng chấp nhận!!!
Trời ơi, lúc đó sao mình mất giá dữ vậy, xấu hổ thiệt. Vừa thấy e dắt xe để về, tôi cũng vào bãi lấy xe rồi phóng theo em. Tôi lấy hết can đảm để tiến lại gần bắt chuyện với em, dù em chẳng biết tôi là thằng điên nào cả. Tôi lấy hết sức bình sinh, nhắm mắt xin số điện thoại, dù biết sẽ "nhục" lắm!!! Trong bụng tôi lúc thầm nhủ “em ơi đừng chửi anh khùng nha, không cho cũng được mà”. Điều không ngờ là em này rất nam tính “anh đưa máy đây, em bấm cho anh”. Thật sự lúc ấy thấy sợ cô bé này luôn (người gì mà mạnh bạo ghê vậy), không biết cô này có người yêu chưa mà sao gan to như gan ông trời?
Số điện thoại trong tay, tôi nghĩ mình đã làm được 50% kế hoạch, và kế hoạch tiếp theo là chờ thời cơ. Tôi động não suy nghĩ, thế rồi tối hôm đó tôi quyết định nhắn tin cho cô nàng! Qua 22 giờ, vì lúc đó các bạn nữ thường rảnh rỗi nhất.
Màn tấn công chưa kịp bắt đầu thì tôi đã thất bại. Tôi té ngửa người khi biết em đã có người yêu. Thất vọng tột cùng, không hiểu sao tôi lại buồn như vậy nữa, dù mới gặp em một lần duy nhất và chỉ được trò chuyện với em vài câu ngắn ngủi. Ông trời có lẽ không công bằng với tôi, điều đó làm tôi mất đi lòng tin của mình rất nhiều. tôi sợ mình sẽ thất bại thêm lần nữa.
Nhưng nghĩ lại tôi phải vui lên chứ, vì em không cô đơn như tôi, em có người yêu, người ta sẽ chăm sóc em. Ở đâu đó em hạnh phúc nhé, anh cầu mong em sẽ mãi hạnh phúc, đừng bào giờ buồn điều gì nha em, hãy gọi anh nếu em cần. Chào em! Đêm đó hạnh phúc não nề!
Đó là thất bại đầu tiên trong đời của tôi, và tôi sẽ đứng dậy được. Tôi tin ở mình, và tôi cũng tin, sẽ có người con gái khác biết chân trọng tình cảm của tôi hơn. Nhưng tôi không hối hận với hành động "ngớ ngẩn" của mình hôm ấy, bởi đó là một thứ tình cảm thực sự, mà cho tới bây giờ tôi không thể nào quên.
Để kết thúc cho câu chuyện buồn của tôi, tôi muốn chia sẽ với các bạn một điều: "Trong tình yêu không phải cứ cố gắng là được, nhưng dù sao hãy vui lên vì sự những cố gắng đó. Cuộc sống sẽ công bằng hơn nếu sau giọt nước mắt sẽ là những nụ cười!!!